Dai Lanh to Tuy Hoa 40 km
Tuy Hoa to Quy Nhon 105 km
Từ Đại Lãnh tới Tuy Hòa 40km
Tuy Hòa đến Quy Nhơn 105km

We ate a hearty breakfast to prepare ourselves for the rigors to come. And then set off in the early morning sun. At the end of the village the road turned sharply to the right and Deo (pass) Cả began.
Chúng tôi ăn một bữa sáng thật thịnh soạn để chuẩn bị cho chuyến đi khó khăn sắp tới. Và chúng tôi lên đường ngay khi bình minh lên. Cuối làng có một con đường rẽ về phía tay phải và rồi đèo Cả hiện ra trước mặt.

It wasn’t actually as bad as I was expecting. Sure it was steep and hard and we had to stop for plenty of breaks and Kim needed to push her bike a couple of times . But it was beautiful the road followed the coast around twisting and turning into different bays climbing the forested hillside and then descending again . All the while overlooking the shimmering blue waters below . We took a load of photos all of a sudden we rounded a bend and the descent began. It was awesome pretty much straight down for 5 kilometres with plenty of curves to make it interesting. Arriving in the valley below was a real contrast the ocean having been replaced by a sea of bright green rice stretching to the distant mountains.
Thật sự đường đi không quá khó khăn như tôi đã hình dung. Đường đèo dốc và chúng tôi phải dừng nhiều lần nghỉ ngơi, Kim cần phải đẩy xe đạp lên đèo nhiều lần. Nhưng con đường khá đẹp uốn quanh co theo bờ biển và hóa thành những vịnh biển khác nhau bám theo sườn đồi và sau đó giảm dần độ khúc khuỷu. Mặt nước bên dưới mới lung linh làm sao. Chúng tôi chụp khá nhiều hình rồi sau đó tiếp tục uốn cong theo đường đèo xổ dốc gần 5km với rất nhiều khúc cong ngoạn mục. Đến thung lũng bên dưới thật sự đối lập với biển bởi những cánh đồng lúa xanh mượt trải dài xa tít tắp tới những dãy núi phía xa.

We hurried on meet a lunch appointment with a friend of Kim’s . For once I was grateful that in Vietnam lunch begins at 10:30 and we were soon tucking into another delicious spread. This included the local specialty of home cured pork which is soaked in fish sauce for a couple of days giving it a wonderful sweet salty pungent flavour. I ate a lot of that.
Chúng tôi đạp vội để kịp bữa cơm trưa đã hẹn với bạn của Kim. Tôi đã từng biết đến cơm trưa Việt Nam bắt đầu lúc 10:30 sáng và lần này chúng tôi đã có một bữa trưa ngon lành thật nhớ đời. Bữa ăn gồm món đặc sản địa phương thịt rộng ngâm nước mắm có vị mặn đậm đà. Tôi ăn món đó rất nhiều.

Then it was a short ride to the seaside town of Tuy Hoa. We found a hotel and surprisingly the first three we went to were full which is very unusual for Vietnam as there is a surfeit of relatively inexpensive hotels. I guess it was because it was a few days after new year which is when people having fulfilled their family commitments head out to the beach with their friends or close family.
Sau đó chúng tôi đạp thêm một đoạn không xa tới thành phố Tuy Hòa. Cuối cùng chúng tôi cũng tìm thấy được một khách sạn để trú qua đêm và thật ngạc nhiên là cả 3 khách sạn trước đó đều từ chối bởi đã kín phòng, điều này không bình thường chút nào vì ở Việt Nam vốn thừa thải những khách sạn rẻ tiền. Tôi đoán là do những ngày này sau dịp tết Nguyên Đán nên mọi người vẫn muốn dành thời gian cho gia đình, bạn bè nên mới đến biển chơi.

There was just time for a late afternoon swim and it seemed like the whole province had come to the beach. It was crowded with families playing in the surf and groups of friends eating seafood and drinking beer . There is nothing quite like crowd of Vietnamese people having fun it is loud and boisterous but very infectious and it can’t help but put a smile on your face.

Tôi đi tắm biển vào buổi chiều và dường như mọi người trong thành phố đều đổ xô ra biển chơi. Những gia đình chơi đùa trên sóng, nhóm bạn bè tụ tập ăn hải sản và uống bia. Đám đông người Việt Nam ồn ào náo nhiệt nhưng rất dễ bị lây nhiễm và bạn không thể nào không nở một nụ cười.

And then it was time to partake in yet more Vietnamese hospitality this time courtesy of one of my friends. My ex colleague Duyen. Her mother spent much of the evening as is typical of Vietnamese mothers interrogating Kim. What was my job, salary, prospects why we were riding bicycles how she stopped her skin getting dark. The questions continued while I stuffed my face with yet more delicious food.
Và buổi tối chúng tôi lại được thưởng thức ẩm thực Việt Nam tại nhà Duyên- đồng nghiệp cũ của tôi. Mẹ Duyên dành phần lớn thời gian của buổi tối để hỏi han Kim như bất kỳ bà mẹ Việt Nam điển hình nào, về chuyện công việc, lương bổng , hành trình đi và làm gì sau khi kết thúc chuyến đi này… Những câu hỏi vẫn cứ tiếp tục trong khi tôi mải mê thưởng thức những món ăn ngon.

Next day it was back in the saddle and another tough day. The day after we were meeting Kim’s family and I had miscalculated the date meaning we had to cover over a hundred kilometres and this time there were a couple of brutal climbs to negotiate. However for the first time in 5 days we had a break from highway 1, which although it had been relatively quiet due to new year was still busy noisy and ugly.
Hôm sau chúng tôi lại lên đường và đó thật sự là một ngày vất vả. Ngày tiếp theo chúng tôi gặp gia đình Kim và tôi đã tính toán sai ngày nên chúng tôi phải hoàn thành hơn 100km, lần này có vài con dốc khó nhằn. Tuy nhiên lần đầu tiên trong 5 ngày , chúng tôi rời đường quốc lộ 1A vào con đường khá yên ắng do đường quốc lộ những ngày đầu năm vẫn tấp nập và chẳng có gì thú vị để ngắm nhìn.

We started along a quiet rural road wending through the trees and past pastures. Heaven. The only problem was it was too rural . As is our habit on a long day we had got on the road early just grabbing some biscuits to provide some energy for the first couple of hours. But now there was nowhere to have breakfast often in rural areas people mostly eat breakfast and lunch at home. Passing through 3 or 4 hamlets. We spotted lots of cafes filled with gossiping men, but their wives must have been at home cooking them breakfast because there wasn’t any eateries in sight. Eventually we were forced to buy some bread and guava at a small shop and improvise a picnic at the side of the road with some sausage I’d had in my bag since new year.
Chúng tôi đi vào một con đường làng vắng vẻ dưới những hàng cây và băng qua những cánh đồng. Vấn đề duy nhất đó là nó quá thôn quê. Bởi chúng tôi có thói quen mua bánh ngọt trên đường đi để cung cấp năng lượng trong vài giờ đầu. Nhưng ở đây chẳng có hàng quán nào cả vì ở thôn quê người dân thường ăn sáng và trưa tại nhà. Đi qua khoảng 3-4 thôn như vậy. Chúng tôi dừng lại một quán cà phê toàn là đàn ông ngồi lê đôi mách, nhưng vợ của họ đang phải ở nhà nấu bữa sáng cho chồng bởi chỗ này chẳng có bán đồ ăn sáng. Thậm chí chúng tôi phải mua bánh mì và ổi ở một tiệm tạp hóa nhỏ và dừng lại ăn sáng ngày sát mép đường cùng với món xúc xích mà tôi có từ năm mới.

It just happened that we were passing the Vietnamese version of the giants causeway Ganh Da Dia so of course we had to take a detour to take a look. It was nice however given the time of year it was filled with families draped over the stones taking photos which rather the spoilt the ambiance . And it was a steep climb back out to return to the road. At the top of the climb feeling knackered we stopped for some refreshments and had one of those encounters that makes travelling like this so special. Just a lovely woman in the little cafe who took care of us. Spotting how tired Kim was she got out a hammock for her and even took out an umbrella to protect my bicycle from the sun. And then only charged us about a dollar fifty for two drinks and a couple of baguettes
Chúng tôi dành thời gian ghé qua Gành Đá Dĩa, một địa điểm khá nổi tiếng ở tỉnh Phú Yên. Thời tiết thật đẹp nên rất nhiều người cũng đến thăm quan nhưng họ thi nhau chụp hình khiến cho che khuất những chỗ nhìn đẹp. Và phải leo qua những bậc khó đi nếu muốn trở lại đường. Khi vượt qua đoạn đường khá dốc, chúng tôi ghé một quán cà phê nhỏ. Người phụ nữ đó thật dễ thương. Kim khá mệt khi không có một chiếc võng ở đây, nhưng cô chủ quán đã lấy một chiếc ô ra che nắng cho xe đạp của tôi. Và thậm chí chỉ tính tiền khoàng $1.5 cho đồ uống cùng bánh mì chứ không ‘chém’ như những nơi khác.

Then we negotiated a few tiny sandy dirt roads courtesy of google maps and crossed a long narrow rickety wooden bridge. The sort that springs up across the wide rocky rivers once the fierce rainy season waters have subsided. There was a toll to be paid at the other side and they asked for 5 times the price of the price list on the wall. And then tried to explain that the prices were from 2009 and had been changed when I paid the cheaper price. Unfortunately they probably didn’t understand my advice to update their price list if they want people to pay more as my Vietnamese has grown rather rusty recently. And then we were back on highway 1 to traverse a hilly section.
Sau đó chúng tôi vượt qua đoạn đường nhỏ đầy cát và một cây cầu làm bằng gỗ dài ọp ẹp nhưng khá hẹp bắc ngang qua lòng sông nước cạn. Có một trạm thu phí phía bên kia cầu và họ đòi tôi giá gấp 5 lần ghi trên tấm bảng. Họ cố gắng giải thích khi tôi trả phí thấp rằng giá trên bảng từ năm 2009 nên đã thay đổi. Rủi thay họ có lẽ không hiểu được lời khuyên của tôi là họ nên cập nhật bảng giá mới nếu họ muốn mọi người trả nhiều hơn vì tiếng Việt của tôi đã khá hơn. Chúng tôi tiếp tục quay trở lại đường quốc lộ đi qua những đoạn núi đồi.

It was here we enjoyed our first moment of fame. We stopped for lunch at the roadside restaurant and there was a party in the midst of their office new year celebrations. They were all very happy and very drunk, the piles of empty beer cans scattered around the table testament to just how much they had consumed. Turns out they were all local government officials and their boss had seen a report about our trip in the newspaper. He spotted our shirts and hurried over to introduce himself. He was very enthusiastic about our trip and invited us to come and speak to the local government when we returned from Paris and he insisted on buying us lunch.

Chính tại quán ăn đó là nơi lần đầu tiên chúng tôi biết có người nhận ra mình. Chúng tôi dừng ăn trưa tại một nhà hàng ven đường và ở đó đang diễn ra một bũa tiệc liên hoan cơ quan cuối năm. Họ rất vui vẻ và có vẻ hơi ngà ngà, từng thùng bia rỗng vỏ chất đầy xung quanh cho thấy họ đã uống nhiều cỡ nào. Hóa ra họ là những người làm việc cho một cơ quan nhà nước và sếp của họ đã đọc bài báo viết về chuyến đi của chúng tôi. Anh ấy nhìn thấy áo sơ mi tôi mặc và lại làm quen. Anh này rất nhiệt tình và quan tâm đến hành trình chúng tôi đang thực hiện, còn mời chúng tôi sau này trở về ghé qua và nói chuyện về biến đổi khí hậu ở địa phương. Anh mời chúng tôi bữa trưa hôm đó.

10 or 20 kilometres further down the road we parted company with highway 1 and took the coast road to Quy Nhơn. Again there was more climbing to do as the road swept up, then round and down into a series of bays, but the road was further inland than before and the views weren’t so nice. Finally after one long steep hill we crested the last rise and with a friendly wave from a couple of cyclists going the other way began the long descent into town just as dusk with falling.
Chúng tôi đi thêm 10-20km nữa rồi từ giã quốc lộ 1A để đi theo đường biển về thành phố Quy Nhơn. Con đường lắm dốc ghềnh, sau đó uốn quanh và men theo vài vịnh, đường ăn sâu vào đất liền hơn trước nhưng cảnh chẳng đẹp lắm. Cuối cùng sau một ngọn đồi dài dốc cao, chúng tôi gặp một vài người lái xe đạp ngược chiều chào thân thiện trước khi xổ dốc xuống thành phố lúc hoàng hôn buông.

All the exertion was worth it as it meant we got an extra rest day so we could spend 2 days relaxing on the beach at Quy Nhơn meeting Kim’s family and seeing the sights. We went to visit a renowned beauty spot with a beach where a former queen used to bathe. It was lovely but once again it was spoilt by me for me by the huge amounts of trash everywhere. People come with a picnic and then just leave everything on the rocks when they have finished . There was trash in the forest in the stream on the beach in fact there was trash everywhere apart from the rubbish bin which was empty apart from a pair of shoes.
Nỗ lực đạp của ngày hôm đó thật đáng giá vì chúng tôi sẽ có thêm 1 ngày nghỉ. Vì thế chúng tôi dành 2 ngày nghỉ ngơi ở biển Quy Nhơn để gặp gia đình Kim và ngắm cảnh. Chúng tôi đến bãi trứng nên một cựu hoàng hậu đã từng đến tắm. Nơi này thật đẹp nhưng lại một lần nữa tôi hơi thất vọng khi nhìn thấy rác rưởi khắp nơi. Mọi người chọn địa điểm đẹp này đi dã ngoại rồi họ vứt bỏ rác lại. Trong thùng rác chỉ có một đôi giầy cũ kỹ bị vứt bỏ còn rác thì lại ngập ngụa khắp nơi từ rừng, suối, biển…

Leave a comment

  • 0.0