Day 2 and another awesome days cycling. Although it couldn’t quite match glorious scenery from the day before.
Ngày thứ 2 chúng tôi lên đường, dù cho cảnh không được đẹp lắm như hôm đầu tiên.

Because of the excitement of the last few days and the fact that we only had around 75 kilometres to travel we decided a lie in was in order. We didn’t have hit the road until 930 and of course the late start obviously inevitably meant that we encountered the first hitch of the trip. Just before lunch cry from behind alerted me . I turned around to see a large spring impaled into Kim’s tyre. Inevitably it’s removal was accompanied with a loud hissing as the air escaped. We pulled into the shade of a nearby cafe and set about replacing the tube. The wheel was incredibly stiff to remove. So thinking it was some problem with the disc brakes i started tinkering around with them. Long story short it took considerably longer than it should have done and it turned out that it was nothing to do with the brakes after all. But at least I know how to fix the brakes now.
Do vẫn còn thời gian vài ngày để về lại Sài Gòn nên chúng tôi quyết định hôm nay chỉ đạp 75km. Mãi đến 9:30 sáng chúng tôi mới lên đường và dĩ nhiên việc khởi hành muộn đồng nghĩa với việc nếu có gặp sự cố nào sẽ khá phiền phức. Chỉ ngay trước khi cần phải tìm nơi dừng chân cho bữa trưa thì bánh xe của Kim bị thủng lốp. Tôi kiểm tra thấy một thanh sắt đã đâm thủng lốp. Chúng tôi ghé vào một quán cà phê có bóng râm và bắt đầu thay lốp. Đây là lần đầu tiên chiếc xe bị nên tôi loay hoay mãi mới tháo lắp được bánh và ruột xe. Cuối cùng thì tôi cùng biết phải làm gì với chiếc xe này.

Prayer to the puncture episode we have met our first long distance cycle tourer of the trip. Brent was from America and had spent the last 5 weeks travelling the length of Vietnam. He was heading to Phu Quoc to finish off his trip . We shared the few tales from the road and offered him some tips on the best way to get to Phu Quoc .
Cũng may nhờ bị thủng lôp xe mà chúng tôi có dịp gặp người đi xe đạp đầu tiên của chuyến đi này. Đó là Brent đến từ Mỹ, cậu dành 5 tuần đạp xe khám phá Việt Nam từ Bắc tới Nam. Brent đang hướng về chặng dừng chân cuối ở Phú Quốc. Chúng tôi chia sẻ vài câu chuyện trên đường đi và nói cho cậu biết đường nào tốt nhất để đến Phú Quốc.

So by the time we found somewhere for lunch it was pretty late. Luckily we encountered the nicest restaurant of the trip so far. It was built on stilts in the middle of a lotus pond and surrounded by verdant green paddy fields. The food was pretty good too and as is her want Kim indulged in an after lunch snooze. So it was after 3 by the time we hit the road again and we still had around 40 kilometers to cover.
Vì thế mà khá muộn chúng tôi mới kiếm được nơi ăn trưa. May mắn thay chúng tôi gặp được một nhà hàng khá đẹp tính tới thời điểm này của chuyến đi. Nhà hàng được xây dựng giữa ao sen và xung quanh là những cánh đồng lúa xanh. Đồ ăn khá ngon và sau đó Kim muốn chợp mắt chút xíu. Vì thế mà mãi tới tận 3h chiều chúng tôi mới lại tiếp tục lên đường và còn tới khoàng 40km phải đi.

The scenery was a contrast from the day before too. Dong Thap province is renowned for its large fields . Kim told me about a Vietnamese saying that the fields are so big that the stork’s wings get tired flying over them. And there they were spread out in front of us. Bright green with young rice sprouting in the lush fertile fields. In others groups of farmers work hard at work harvesting the crap . Bales of hay straw and sacks of rice where piled up on the roadside awaiting collection. Later in the afternoon we spotted some cranes but they were too far away to identify or to tell if they had tired wings or not.
Phong cảnh trái ngược với hôm trước. Tỉnh Đồng Tháp vốn rất nổi tiếng với những cánh đồng rộng mênh mông. Kim nói với tôi Việt Nam có câu ca dao về vùng đất này ‘ Đồng Tháp Mười cò bay thẳng cánh, Nước Tháp Mười lấp lánh cá tôm’. Và những cánh cò chao nghiêng bay lượn ngay trước mắt tôi. Những cánh đồng lúa đã gặt xen lẫn đương thì con gái và cả đồng đang được làm đất chuẩn bị cho vụ mùa mới. Những nhóm nông dân đang gặt lúa. Rơm chất đống đầy đường chờ mang về nhà. Buổi chiều muộn chúng tôi thấy những đàn cò nhưng chúng quá xa để tôi có thể hỏi chúng bay có mỏi cánh trên những cánh đồng Tháp Mười hay không.

What with the late start and all the interruptions we were running late. although sunset is one of the nicest times of day to ride a bicycle in Vietnam. It’s cooler for starters and everyone is finishing their days work or school and is coming out to play . So it’s great for people watching and of course the light is fantastic. While it lasts. The sun sets quickly in the part of the world and we rode the last few kilometers in darkness. Luckily there were dim street lights every 15 meters or so to light our way into the small town of Thanh Hoa.
Khởi hành trễ và gặp sự cố trên đường đi nên chúng tôi đến nơi khá muộn, dù cho hoàng hôn là một trong những thời khắc đạp xe thú vị nhất trong ngày ở Việt Nam. Rất thích hợp cho người mới bắt đầu và mọi người hoàn thành công việc trong ngày, tan học và đang đi chơi. Vì thế nếu bạn ngồi quan sát mọi người đi ngang qua và ngắm nhìn ánh sáng cuối ngày sẽ thấy rất thú vị. Mọi thứ cũng kết thúc. Hoàng hôn nhanh chóng chìm vào màn đêm và chúng tôi phải đạp thêm vài km. May mắn thay ánh đèn đường mờ mờ cứ mỗi 15m lại sáng lên cũng đủ dẫn chúng tôi đến thị trấn Thạnh Hóa Long An.

Day 3 continued in the same vein. Quiet roads and beautiful rural scenery. Although after 30 km that began to change. There seemed to be more trucks on the road and more construction was in progress. It looked like they were building yet another of the Industrial Parks which are scattered the length of the country, many of them half empty. Then suddenly we took a short cut through a market and along a canal and we had reached the outskirts of Ho Chi Minh City. The roads were thronged with trucks and cars and the conurbation continued unbroken for the next 30km. But we made good time and reached home at around 2 just in time for a busy afternoon sorting out the final arrangements for our second departure the next day.
Ngày thứ 3 mọi thứ diễn ra gần y chang. Những con đường yên tĩnh và cảnh thôn quê đẹp đẽ. Mặc dù sau khi đạp 30km mọi thứ bắt đầu thay đổi. Dường như có nhiều xe tải trên đường và công trình đang tiến hành xây dựng dang dở hơn. Chúng cũng giống phần lớn các khu công nghiệp đang mọc lên khắp miền đất nước mà phần lớn bỏ hoang. Sau đó bất ngờ chúng tôi đi tắt ngang qua một ngôi chợ và một chiếc cầu dài rồi vào ngoại ô Sài Gòn. Chúng tôi đi tiếp thêm 30km trên con đường đông đúc xe tải, xe hơi. Nhưng chúng tôi đã kịp giờ về nhà vào khoảng 2h chiều , kịp thời gian cho một buổi chiều bận rộn sắp xếp mọi thứ trước khi có chuyến khởi hành lên đường lần thứ 2 vào ngày hôm sau.

Leave a comment

  • 0.0